| Nhập
trận yếu, dính bàn trước rồi bị gỡ 2-2 khi trận đấu chỉ còn vài
phút, tối qua, "xe tăng Đức" thực sự phải trải qua bài
thử cực nhọc đến từ hiện tượng đặc biệt tại Euro năm nay. Tuy nhiên,
tính hiệu quả cùng bản lĩnh đậm bản sắc Đức một lần nữa lại giúp
họ giành chiến thắng 3-2 để viết tiếp giấc mơ.
Hai
năm trước, World Cup 2006 mang lại cho người Đức những giây phút
diệu kỳ. Thứ bóng đá tấn công hiệu quả và quyến rũ khi đó đưa thày
trò HLV Juergen Klinsmann vào bán kết một cách đường hoàng và đáng
tự hào. Không thể đặt chân được tới cái đích cuối cùng là trận chung
kết ở Berlin, nhưng với giới mộ điệu Đức quãng thời gian đó dẫu
sao cũng đáng để gọi là "Cổ tích mùa hè".
Năm
nay, ánh nắng từ một mùa hè cổ tích lại như chiếu sáng cho con đường
vinh quang của Đức, thời HLV Joachim Loew
Khác
với hai năm trước, Euro 2008 là nơi mà không phải lúc nào Đức cũng
chơi thuyết phục, không phải hàng thủ đã hết mắc sai lầm, không
phải hàng công luôn chính xác trong các tình huống dứt điểm...,
nhiều lúc "xe tăng Đức" trông thật rệu rã. Nhưng, như
những gì người ta thường biết đến họ, đó vẫn là những chiến binh
bản lĩnh, thi đấu hiệu quả và có tinh thần đồng đội cực cao. Từng
đó, đôi khi đủ giúp họ làm nên những trận đấu hay đơn giản chỉ là
những thời khắc quyết định dẫn đến chiến thắng. Và tối qua, tất
cả những điểm mạnh - yếu ấy của họ đều được lột tả trong trận bán
kết nghẹt thở với Thổ Nhĩ Kỳ.
Cùng
có mặt ở vòng bốn đội, nhưng thực tế thì giữa Đức và Thổ Nhĩ Kỳ
vẫn tồn tại hai sắc thái khác biệt. Không có được chặng đường dễ
chịu ở vòng bảng nhưng chiến thắng thuyết phục trước Bồ Đào Nha
ở tứ kết cùng đẳng cấp có thừa và quân lực hùng hậu, "xe tăng
Đức" dễ hiểu được đánh giá là đội cửa trên. Trong khi đó, bước
vào giải với danh phận lót đường, đến được giai đoạn nước sôi lửa
bỏng lại tổn bao quá nhiều trụ cột vì thẻ phạt và chấn thương, Thổ
Nhĩ Kỳ tất yếu chỉ được xem như kẻ dưới.
Với
nhiều người, việc đội tuyển đến từ đất nước nối giữa hai châu Á
- Âu này vượt qua được vòng bảng - bằng hai chiến thắng ngược dòng
trước Thụy Sĩ và CH Czech - hay sau đó là đánh bại Croatia trên
chấm 11 mét ở vòng 8 đội chẳng qua chỉ là nhờ may mắn. Điều đó không
sai, nhưng chẳng có gì đáng trách và cũng chưa hoàn toàn đầy đủ.
Ít nhất là đối với vị HLV của đội tuyển đó - Fatih Terim.
Trước
cuộc đại chiến tối qua, nhà cầm quân có biệt danh "Đại đế"
từng tuyên bố, ông không tin vào sự may mắn hay phép nhiệm màu,
cuộc sống hoàn toàn là do con người tạo ra chứ chẳng dưng mà thánh
thần nào mang đến. Đó không phải là lời "bào chữa" cho
việc Thổ Nhĩ Kỳ bất ngờ giành quyền vào đến bán kết của Euro 2008.
Đó đơn giản là những lời nói thật, thậm chí có thể xem là lời huấn
thị mà tối qua, một lần nữa, các học trò của ông lại thể hiện được
trên sân cỏ.
Tổn
hao quá nhiều binh lực chủ chốt, Thổ Nhĩ Kỳ buộc phải ra sân với
đội hình gồm nhiều cầu thủ dự bị hoặc còn non kinh nghiệm. Nhưng
chính họ mới là đội chơi hay hơn hẳn so với ông lớn từng ba lần
vô địch Euro, nhờ cách nhập trận mạnh dạn cùng lối chơi kỹ thuật
và sự thoải mái đến hết mình trong tinh thần của kẻ vốn chẳng có
gì để mất (vào đến bán kết đã là thành công quá lớn với họ).
Ngay
phút thứ 7, Kazim-Richards thay mặt kẻ chiếu dưới gửi lời cảnh báo
đến đối thủ trên cao bằng cú sút từ 25 mét đến thẳng vị trí của
Jens Lehmann. Chừng một phút sau, đến lượt Hamit Altintop lên tiếng
đe dọa, buộc thủ thành dạn dày đội Đức phải lao tới dùng chân cản
phá. Chưa dừng ở đó. Phút 13, một lần nữa Kazim-Richards thể hiện
sự khéo léo và khả năng chớp thời cơ cực nhanh rồi tung ra cú dứt
điểm ở khoảng cách chừng 15 mét. Nếu không có xà ngang cứu đỡ, tỷ
số hẳn là sớm được mở cho đội chơi hay - Thổ Nhĩ Kỳ.
Không
thể cứ chỉ đứng nhìn đàn em chèn ép, Đức sau dần cũng tổ chức được
vài đợt lên bóng. Tuy nhiên, do chưa tìm được sự hợp lý nên nỗ lực
cũng chỉ đủ để họ hãm bớt sức nổ bên phía đối thủ chứ chẳng thể
tránh cho khung thành đội nhà khỏi chao đảo. Và điều gì đến cũng
phải đến. Phút 22, lại là Kazim-Richards ập vào. Do bị theo sát,
cú dứt điểm của anh chỉ trúng xà ngang, nhưng khi bật ra lại tìm
đúng tầm chân của đồng đội. Không bị ai ngăn trở, Boral dễ dàng
đệm bóng thành bàn trong thoáng lóng ngóng và bất lực của thủ thành
Lehmann, mở tỷ số cho Thổ Nhĩ Kỳ.
Đó
quả là khởi đầu trong mơ đối với đội được đánh giá thấp hơn. Còn
với người Đức, vẻ kiêu hùng như bị giáng một đòn quá đau. Tuy nhiên,
vẻ kiêu hùng ấy không chết vì họ vốn dĩ có những cầu thủ biết cách
làm nên khác biệt. Và, như ở trận đấu với Bồ Đào Nha ở tứ kết, sự
khác biệt đầu tiên đến từ Schweinsteiger. Trong pha tấn công ngon
nhất kể từ đầu trận, phút 26, tiền vệ phải của Bayern Munich khôn
ngoan lẻn xuống chích mũi giày tinh tế, kết thúc pha lên bóng tốc
độ và đường chuyền khôn ngoan từ cánh trái của Podolski, quân bình
tỷ số 1-1.
Con
số cân bằng khiến thế trận về sau cũng bớt nhiệt hơn đi. Tuy nhiên,
những tình huống nguy hiểm, nhất là về khung thành đội Đức, không
vì thế mà thuyên giảm. Nếu không có tài năng và sự cảnh giác của
Jens Lehmann, phút 31 hoặc 38 lần lượt là Altintop và Topal đều
có thể tìm ra công lý cho nỗ lực thi đấu tuyệt vời của Thổ Nhĩ Kỹ.
Xen kẽ giữa hai tình huống trên là pha tấn công mát mắt hiếm hoi
của "xe tăng Đức", nhưng cú kết thúc của Podolski cũng
chỉ tạo nên sự tiếc nuối trên gương mặt người Đức chứ chẳng đủ độ
chuẩn xác để chuyển thành bàn thắng.
Chịu
cảnh khó nhọc trong hiệp đấu đầu tiên, sau giờ nghỉ tưởng như Ballack
và đồng đội sẽ trình diễn một bộ mặt khác trong lối chơi. Nhưng
không. Khác biệt duy nhất chỉ đến từ việc thay đổi nhân sự. Rolfes
chấn thương không thể thi đấu tiếp, buộc phải nhường vị trí tiền
vệ giữa lại cho Frings. Thế trận mà "xe tăng Đức" tạo
được sau đó hầu như chẳng đủ để dập tắt hoàn toàn ngọn lửa nhiệt
huyết cháy âm ỉ ở bên kia chiến tuyến. Khung thành Lehmann bởi vậy
luôn bị đặt trong tình trạng báo động cao.
Tuy
nhiên, người Đức không chỉ biết thi đấu bằng tinh thần. Họ còn có
cái đầu sắc nhạy đủ để tìm ra cách làm nên khác biệt. Phát hiện
ra điểm yếu của đối phương nằm ở bên cánh phải, họ lập tức dồn quân
đánh mạnh vào đó. Khởi đầu cho ngón đòn này là lần lên biên như
thế ở phút 51, Lahm bị phạm lỗi khá rõ ngay rìa khu cấm Thổ Nhĩ
Kỳ nhưng không có quả phạt nào nào dành cho đội tuyển áo trắng.
Sau
gần 30 phút lâm vào thế trận cò cưa do những nỗ lực không ngừng
nghỉ của đối phương, mãi đến phút 79, miếng đánh biên của "xe
tăng Đức" mới phát huy hiệu quả thực sự giúp họ phá thế bế
tắc. Từ đường chuyền vào bên cánh trái của Lahm, Klose bật cao đánh
đầu vào khung thành trống do thủ thành Rustu trước đó dâng cao thiếu
hợp lý, nâng tỷ số lên 2-1 cho đội bóng của HLV Joachim Loew.
Tưởng
như mọi chuyện từ đây dễ chịu hơn cho người Đức, nhưng sẽ chỉ như
vậy nếu hôm qua đối thủ của họ không phải là Thổ Nhĩ Kỳ. Sau khi
dính bàn thua, HLV Terim gần như lập tức tung ra hai sự thay đổi
người nhằm tìm lại sự sống. Về cơ bản, sự tăng viện của ông không
mang lại điều gì cụ thể trên sân, nhưng một lần nữa cho thấy được
quyết tâm chơi đến cùng của một trong những đội bóng ấn tượng nhất
giải năm nay. Và chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ để họ được đền đáp.
Phút 86, Thổ Nhĩ Kỳ bất ngờ kiếm được bàn gỡ 2-2, nhờ pha chích
bóng cự kỳ tinh tế của Semih ở góc gần.
Một
câu chuyện thần tiên nữa tưởng như lại đến với chuyên gia ngược
dòng của Euro 2008. Nhưng rồi, khi trận đấu bước vào phút đá chính
cuối cùng, nụ cười trên môi những CĐV Thổ Nhĩ Kỳ vụt tắt. Pha phát
động bên cánh trái rồi đich thân dứt diểm thành bàn, nâng tỷ số
lên 3-2, của Philipp Lahm đặt dấu chấm hết cho chuyến phiêu lưu
kỳ thú của người Thổ - đồng thời mở ngỏ cái kết có hậu cho câu chuyện
cổ tích của người Đức
|